Faithless 2.0 (Niềm Tin Đã Mất) Là Bản Hoà Âm Chiến Thắng Xứng Tầm Những Nhà Tiên Phong Trong Dòng Nhạc Dance

This post is also available in: English Portuguese

Faithless – Niềm tin đã mất – bộ ba âm nhạc được yêu thích tại anh bao gồm giọng ca chính/ rapper, Maxi Jazz; nhạc sĩ, Sister Bliss; và nhà sản xuất âm nhạc, Rollo Armstrong. Lướt trên con sóng nhạc Dance quyét qua châu Âu trong thập kỷ 90, Faithless đã mang “đấu trường nhạc House” đến với công chúng thông qua những kiệt tác nhạc điện tử hoành tráng gồm nhiều cung bậc âm thanh. Với đĩa đơn đầu tiên, “Salva Mea”, họ đã ngay lập tức khẳng định sự khác biệt của mình với những nhóm nhạc “pop” cùng những vũ đạo đáng yêu như của  Spice Girls hay Aqua. Chỉ với độ dài mười một phút, bài hát với hành trình có tính sử thi đã làm chị gái của Rollo gây được sự chú ý (nữ ca sĩ người Anh sau này), Dido, với giọng hát ám ảnh vô hạn, và nổi bật đã gây được tiếng vang cho Faithless, khẳng định ban nhạc là một tiềm năng vô hạn.

Nhưng sự thật thì ca khúc tiếp theo, “Insomnia” (Thao Thức), đã thật sự làm cho Faithless toả sáng. Ca khúc với phần phối nhạc phong phú tạo sự huyền bí sâu thẳm, gần như tối tăm, u ám, khó hiểu, điều này đã giúp cho ca khúc đạt vị trí thứ 3 tại bảng xếp hạng Anh.

Được coi như là một ca khúc nhạc dance cổ điển (các độc giả của Mixmag trong một cuộc thăm dò năm 2013 đã bình trọn cho ca khúc này đạt được vị trí thứ 5 trong bảng xếp hạng các ca khúc hay nhất mọi thời đại) “Insomnia” (Thao Thức) tạo đà cho Faithless tiếp tục phát triển chuyên sâu những giai điệu nhạc dance trong suốt những năm cuối thập kỉ 90 và đầu những năm 2000. Khi Faithless bị tụt hạng tại các bảng xếp hạng nhạc Dance tại Mỹ, với sự pha trộn giữa dòng nhạc trip-hop và trance cuả mình trong hơn 6 album được ghi tại phòng thu và một bộ sưu tập các ca khúc đỉnh cao đã làm cho họ trở thành một trong những nhóm nhạc được tôn thờ nhất tại Anh. Sau những thành công rực rỡ vượt hơn cả những giấc mơ hoang đường nhất mà họ từng mong đợi, trong năm 2011 nhóm nhạc này đã tan rã.

Tuy nhiên, 2015 đánh dấu 20 năm thành lập ban nhạc, Faithless đã quyết định tổ chức ăn mừng bằng việc tái hợp lại ban nhạc chuẩn bị cho một loạt các show diễn vào cuối năm này. Ngoài ra để kỷ niệm cột mốc quan trọng này, họ đã tung ra một album gồm một nửa các ca khúc remix với một nửa các ca khúc kinh điển nhất của mình, và đặt tên Faithless 2.0 (Niềm tin đã mất 2.0), như một lời cảm tạ tới các fan hâm mộ cả mình. Đối với các ca khúc cần được mix, họ đã tuyển chọn, tập hợp những ông hoàng nhạc dance hiện thời, gồm Avicii, Armin van Buuren, Eric Prydz, Tiesto, Above và Beyond; Tài năng của Faithless chính là một minh chứng rõ ràng cho huyền thoại của họ. Tóm lại, Faithless 2.0 (Niềm tin đã mất 2.0) được tung ra như một trong những album nhạc dance lớn khép lại năm 2015.

 

20
Kỷ niệm 20 năm trong làng giải trí: Faithless 2.0 gồm các bản remix nổi bật nhất của dòng nhạc dance.

 

Điều đáng tiếc là, ý tưởng cho Faithless 2.0 được vẽ ra đầy hứa hẹn và lôi cuốn, nhưng khi album được tung ra lại là một sự thất vọng. Kỳ lạ rằng sự thất bại này không phải do chất lượng các bản remix, trái lại hầu hết các bản remix đều rất chuẩn mực; album này thất bại là do sản phẩm cuối cùng mà họ đưa ra nhìn tổng thể kém hơn mong đợi. Và vì hai lý do sau đây:

1. Nguyên bản của các ca khúc có trong Faithless đã rất hoàn mỹ

Cái ví dụ rõ ràng nhất cho điều này là ca khúc phổ biến của họ “We Come 1” – Chúng ta hợp nhất – 2001. Nguyên bản của ca khúc này đã đủ hoàn hảo để mời gọi người nghe lên sàn lắc lư cùng điệu nhạc, với tiết tấu dồn dập và ấn tượng hoàn toàn khác biệt với các sản phẩm nhạc dance trong thời đại của nó.

Armin van Buuren đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách chẳng đáng khâm phục là mấy trong việc phối nhạc lại cho ca khúc trong album Faithless 2.0, và khi cách trình bày trance-heavy của anh vẫn cho phép ca khúc toả sáng, thì trái lại những cái anh bổ sung thêm vào đã không giữ được cái ánh sáng đó cho bài hát và không gây được sự chú ý.

Vần đề này càng trầm trọng hơn, khi mà những ca khúc phổ biến hơn của Faithless với giai điệu đã chở thành những bản quốc ca được tôn thờ với khuôn mẫu bất di bất dịch, điều này có nghĩa là tất cả những sự thay đổi về giai điệu đối với các fan đều có thể xem như một sự báng bổ. Avicii học được điều này một cách khó khăn khi bản remix của anh cho ca khúc đã được công chúng yêu thích trong nhiều năm “Insomnia” (Thao Thức) , đã bị các phan xem nhẹ, không hứng thú cho lắm. Bản remix của anh rất đầy đủ, nhưng vì nó đã không copy lại bản gốc một cách chính xác, Avicii ngay lập tức đã bị các fan hâm mộ chì chiết khi anh ra mắt phiên bản của mình. Theo nghĩa này, Faithless 2.0 là đưa con nhân bất hạnh của ban nhạc đã thành công lâu năm.

2. Các tài năng tên tuổi lớn thực hiện kém hiệu quả hơn mong đợi.

Với sự tham gia của các tên tuổi lớn, các bản remix được mong đợi với nhiều kỳ vọng. Thông thường, các siêu sao Dj thêm vào những bản mix những âm tiết nhỏ một cách đầy ngẫu hứng: Tiesto thêm một lớp Bass-y vào bản “God is a DJ,” (Chúa là một Dj) nhưng kết quả gần như không thấy sự khác biệt là mấy so với bản gốc. Chúng ta có thể so sánh hai bản nhạc tại đây:

Ca khúc là một trong những ca khúc phổ biến dễ nhận biết của Faithless, và đã được trao cho Dj tên tuổi nổi tiếng Tiesto remix, Tiesto với những bản remix rất thành công cho các ca sĩ tên tuổi từ Britney Spears cho tới Coldplay, sự đóng góp của anh vào album này không đáp ứng được các tiểu chuẩn chúng ta mong đợi từ một tên tuổi tầm cỡ như anh. Theo cách tương tự như vậy, Eric Prydz cố làm nổi lên những yếu tố huyền bí sâu thẳm của thể loại house trong ca khúc “Not Going Home” (Vẫn chưa về nhà), nhưng anh đưa ca khúc sa xuống dốc một cách khó hiểu… nó thiếu tính nguyên bản, tính độc đáo, điều này đã làm cho tất cả nỗ lực dường như vô vị, trống rỗng, nó chỉ mang lại sự thất vọng với sự nghiệp hơn thập kỷ của Prydz. Với sự tham gia của những tên tuổi lớn, album này đã có thể tạo cho mình một tiếng vang riêng; nhưng thay vì vậy, những đóng góp của họ lại chỉ là như những tiếng vang không có sức thuyết phục.

Có lẽ, đáng ngạc nhiên hơn, các tên tuổi ít được biết đến hơn lại tạo nên được những tiếng nói dũng cảm hơn đối với Faithless 2.0. Purple Disco Machine là một Dj mới vào nghề, anh vẫn đang cố tạo tên tuổi cho mình trong làng Dj, nhưng bản remix “Miss U Less, See U More” (Nhớ em ít hơn, thấy em nhiều hơn) đã tạo ra được tiếng nói riêng của mình bằng cách chỉ ra sự thâm sâu, huyền ảo những yếu tố ám ảnh của bài hát – những tầng âm của giọng hát chính được tạo ra và tiết tấu lặp đi lặp lại – trong khi bản remix vẫn giữ được sự rung cảm rất gần chất Jazz của bản gốc. Purple Disco Machine đã làm được cái mà Avicci và Tiesto đã không thể làm được: Bản remix của anh đã thêm vào một cái gì đó mới lạ cho ca khúc của Faithless, trong khi vẫn thể hiện được sự tôn kính, trân trọng đới với phiên bản gốc.

Thậm chi táo bạo hơn là việc phối nhạc lại cho những bản ballad của Faithless: Kế thừa và phát triển một cách đầy tham vọng, Until the Ribbon Breaks, biến đổi bản ballad mộng mơ, “Don’t Leave” (Em Đừng Đi) thành một lời than vãn rời rạc và kỳ quái. Trong khi bản gốc của ca khúc này là một lá thư tình tuyệt đẹp, thì bản remix lại là một khúc nhạc tang thương của một người mất trí. Cũng tương tự như vậy, anh lính mới Autograf biến đổi bản ballad “Drifting Away” (Trôi Dạt) với cùng hiệu ứng tương tự, bản nhạc của anh với tiết tấu piano dự dội gây khó chịu cho người nghe. Bởi vì các bản remix có thể bị sai lệch theo một cách phóng túng và bừa bãi sơ với khuôn mẫu chuẩn mực của bản gốc, kết quả là sản phẩm âm nhạc được tạo ra với những âm thanh chói tai – Nhưng những anh tân binh này đáng được hoan nghênh và cổ vũ vì đã cố thử, nỗ lực trong việc đem lại một làn gió tươi mới cho những âm thanh quen thuộc của Faithless.

Điều quan trọng cần lưu ý là hai bản remix nổi bật: Bản remix đầu tiên do Above and Beyond biến hoá “Salva Mea”. Bằng việc giảm bớt các tầng âm sâu lắng và phong phú của bản gốc thay với các nhịp điệu rõ ràng, khô khan nhưng vẫn thật hiệu quả, họ đã quản lý tốt giai điệu và để lộ ra những yếu tố khác trong ca khúc ; khi trộn lẫn với các âm tiết hay độc đáo đặc trưng nhất của bản gốc – Bao gồm cả cách giữ và buông nhịp thần thánh của mình! – Bản remix cho kết quả diệu kỳ tới không ngờ

Cái bản remix nổi bật thứ hai là bản “Music Matters” (Các Vấn Đề Của Âm Nhạc) do Axwell remix. Phiên bản gốc của ca khúc này là một bản ballad tươi mát mơ màng, đây là một trong những đĩa đơn được xem như yếu hơn của Faithless. Bằng phép màu của mình, Axwell đã khoác một lớp áo mới cho bài hát bằng cách remix bài hát trên nền nhạc house dữ dội với sự bùng nổ của tiết tấu hạnh phúc và hưng phấn; Đây là phiên bản cuối cùng. Tuy nhiên, cho rằng bản remix của mình có thể sẵn sàng để ra mắt sớm nhất trong năm 2006 để được xuất hiện trong phần remix của album Faithless 2.0  thì nó đã xuất hiện tại phần những ca khúc tuyệt nhất của album này.

Nói về nửa thứ hai của Faithless 2.0 là những các khúc nổi tiếng nói trên. Mặc dù các phiên bản gốc tại nửa thứ hai này lấp lánh ánh vàng, danh sách bản thu giữa các bản remix và các ca khúc hay hay nhất không đồng bộ một cách lạ kỳ, với bốn bản remix và năm phiên bản gốc đang thiếu một sự kết hợp hài hoà tương ứng – đây là một điều kỳ lạ ngẫu nhiên khác cho một album đã vô cùng khó hiểu.

Tóm lại thì những hạn chế này chẳng có nghĩa lý gì, vì Faithless 2.0 đã hoàn thành chính xác cái sứ mệnh mà nó được tạo ra: Album đạt hạng nhất tại Anh và gây được sự chú ý của các fan với các show diễn săp tới của họ. Vì vậy, cho dù nếu album không được như kỳ vọng trên thực tế thì nó vẫn đáng để thưởng thức: một bản hoà âm của danh dự của ban nhạc kỷ niệm 20 năm tuyệt diệu trong nền công nghiệp âm nhạc. Faithless 2.0 không thêm bất cứ điều gì mới mẻ vào sự nghiệp của các nhà tiên phong trong nhạc dance, nhưng nó là một lời nhắc nhở hoàn hảo về nhất về lịch sự huy hoàng của họ.

 

Comments are closed.